Minh thích Ngọc từ rất lâu, lâu tới mức cả nhóm bạn đều nhìn ra.
Chỉ có Ngọc là vẫn vô tư gọi cậu là:
— “Bạn thân khác giới đáng tin nhất của tao.”
Mỗi lần nghe câu đó, Minh đều có cảm giác giống nhân viên làm việc mười năm nhưng vẫn chưa được tăng chức.
Hai đứa thân nhau kiểu ngày nào cũng nhắn tin. Ngọc đi đâu cũng chụp hình gửi Minh xem trước. Đi ăn gì cũng hỏi:
— “Mày thấy món này ngon không?”
Có lần Ngọc thất tình, còn ôm điện thoại gọi Minh lúc 1 giờ sáng khóc hơn một tiếng.
Minh vừa buồn ngủ vừa đau lòng, nhưng vẫn dịu giọng:
— “Không sao đâu.”
Trong đầu thì nghĩ:
“Người làm mày buồn là thằng khác.
Người thức khuya nghe mày khóc là tao.”
Một tối nọ, cả hai ngồi ăn lẩu ven đường. Ngọc vẫn nói liên tục như mọi ngày, còn Minh thì cứ im im.
Ngọc nhìn cậu:
— “Ủa nay mày bị gì vậy?”
Minh thở dài:
— “Tao mệt.”
— “Mệt gì?”
— “Mệt làm bạn thân.”
Ngọc đang gắp bò thì khựng lại.
Minh uống một ngụm nước rồi nói tiếp:
— “Tao làm bạn thân lâu quá rồi. Tao muốn lên chức.”
Ngọc bật cười:
— “Lên chức gì?”
Minh nhìn thẳng cô:
— “Người yêu.”
Ngọc im vài giây, mặt đỏ thấy rõ.
Không khí yên lặng tới mức nghe được tiếng dầu lẩu sôi.
Rồi cô nhỏ giọng:
— “Mày tỏ tình kiểu gì kỳ vậy?”
Minh nhún vai:
— “Tao định lãng mạn lắm. Mà ngồi với mày riết tao quên mất cách làm người bình thường.”
Ngọc cúi đầu cười.
Một lúc sau cô gắp miếng bò bỏ vào chén Minh:
— “Thôi được… cho mày thử lên chức.”
Minh vui tới mức đứng bật dậy hô:
— “YES!”
Và ngay lập tức đụng trúng nồi lẩu.
Cả bàn hoảng loạn.
Chủ quán chạy ra hét:
— “Yêu đương gì thì yêu, đừng đổ nước lẩu!”