Shop Bùa Yêu - Bán giải pháp kết tình se duyên, thúc đẩy hạnh phúc hôn nhân và giữ lại người chắc chắn phải thuộc về chị.
Đại Gia
Công Chúa
Ngầu Nhất Là Anh
Tiểu Thư
Thiếu Gia
Có Bạn Trai Luôn
Có Bạn Gái Luôn
Tỏ Tình Bạn Thân
Minh thích Ngọc từ rất lâu, lâu tới mức cả nhóm bạn đều nhìn ra. Chỉ có Ngọc là vẫn vô tư gọi cậu là:— “Bạn thân khác giới đáng tin nhất của tao.” Mỗi lần nghe câu đó, Minh đều có cảm giác giống nhân viên làm việc mười năm nhưng vẫn chưa được tăng chức. Hai đứa thân nhau kiểu ngày nào cũng nhắn tin. Ngọc đi đâu cũng chụp hình gửi Minh xem trước. Đi ăn gì cũng hỏi:— “Mày thấy món này ngon không?” Có lần Ngọc thất tình, còn ôm điện thoại gọi Minh lúc 1 giờ sáng khóc hơn một tiếng. Minh vừa buồn ngủ vừa đau lòng, nhưng vẫn dịu giọng:— “Không sao đâu.” Trong đầu thì nghĩ:“Người làm mày buồn là thằng khác.Người thức khuya nghe mày khóc là tao.” Một tối nọ, cả hai ngồi ăn lẩu ven đường. Ngọc vẫn nói liên tục như mọi ngày, còn Minh thì cứ im im. Ngọc nhìn cậu:— “Ủa nay mày bị gì vậy?” Minh thở dài:— “Tao mệt.” — “Mệt gì?” — “Mệt làm bạn thân.” Ngọc đang gắp bò thì khựng lại. Minh uống một ngụm nước rồi nói tiếp:— “Tao làm bạn thân lâu quá rồi. Tao muốn lên chức.” Ngọc bật cười:— “Lên chức gì?” Minh nhìn thẳng cô:— “Người yêu.” Ngọc im vài giây, mặt đỏ thấy rõ. Không khí yên lặng tới mức nghe được tiếng dầu lẩu sôi. Rồi cô nhỏ giọng:— “Mày tỏ tình kiểu gì kỳ vậy?” Minh nhún vai:— “Tao định lãng mạn lắm. Mà ngồi với mày riết tao quên mất cách làm người bình thường.” Ngọc cúi đầu cười. Một lúc sau cô gắp miếng bò bỏ vào chén Minh:— “Thôi được… cho mày thử lên chức.” Minh vui tới mức đứng bật dậy hô:— “YES!” Và ngay lập tức đụng trúng nồi lẩu. Cả bàn hoảng loạn. Chủ quán chạy ra hét:— “Yêu đương gì thì yêu, đừng đổ nước lẩu!”
Cưới Bà Mày Nhanh
Sau gần ba năm yêu nhau, Vy bắt đầu có một sở thích kỳ lạ: Đi ngang tiệm vàng là đứng lại nhìn nhẫn cưới.Lướt Facebook là tự động xem video cầu hôn.Thấy ai đăng ảnh em bé là thả tim nhanh hơn cả tốc độ trả nợ cuối tháng. Trong khi đó, Khánh — bạn trai cô — vẫn sống rất ung dung như một người đàn ông chưa hề cảm nhận được tiếng chuông báo động từ phía gia đình hai bên. Một buổi tối, Vy quyết định phải “ra tín hiệu”. Bước một: Gợi ý nhẹ nhàng. Cô vừa ăn trái cây vừa hỏi:— “Anh có thấy tụi bạn mình cưới gần hết rồi không?” Khánh gật đầu:— “Ừ, đáng sợ thật.” Vy nhíu mày:— “Đáng sợ gì?” — “Mỗi tuần đi một đám, tiền mừng bay còn nhanh hơn lương.” Vy bắt đầu cảm thấy huyết áp hơi tăng. Bước hai: Tấn công trực diện. Hôm sau đi trung tâm thương mại, Vy cố tình kéo Khánh đi ngang khu đồ gia dụng. — “Anh thấy bộ nồi này đẹp không?” Khánh nhìn giá xong xanh mặt:— “Đẹp, nhưng nhìn giống cái bẫy tài chính.” Vy hít sâu một hơi. Bước ba: Mở cuộc họp khẩn cấp. Tối đó, Vy nghiêm túc ngồi đối diện Khánh:— “Em hỏi thật… anh có định cưới em không?” Khánh đang uống nước nghe xong suýt phun ra bàn. Anh im lặng gần mười giây như đang họp với nội tâm. — “Có… nhưng anh chưa sẵn sàng.” Vy khoanh tay:— “Chưa sẵn sàng cái gì?” Khánh thở dài:— “Anh chưa đủ trưởng thành.” Vy gật gù:— “Ờ, đúng thật.” Khánh bất ngờ:— “Ủa?” — “Người trưởng thành đâu có ăn mì gói bằng tô trộn salad của bạn gái.” Khánh cứng họng. Một lúc sau anh nhỏ giọng:— “Anh chỉ sợ cưới xong em phát hiện anh sống hơi vô tri.” Vy bật cười:— “Anh yên tâm. Em phát hiện từ tháng thứ hai quen nhau rồi.” Khánh nhìn cô vài giây rồi cũng bật cười theo. Lần đầu tiên, cả hai nói chuyện nghiêm túc về tương lai mà không cãi nhau. Dù vậy, ngay hôm sau Vy vẫn gửi cho Khánh mười hai video đám cưới kèm dòng nhắn: — “Xem tham khảo thôi nha, em đâu có hối.”
Phải Lên Kế Hoạch Chi Tiết
Hương quyết định phải thoát ế trước khi hội bạn thân kịp bế con đi họp lớp. Sau ba đêm nghiên cứu TikTok, Facebook và mấy video “bí quyết có người yêu trong 7 ngày”, cô lập ra một kế hoạch cực kỳ bài bản. Bước một: Xuất hiện thật cuốn hút. Hương dành gần hai tiếng để make up. Bình thường đi chợ cô chỉ thoa son, nhưng hôm nay đánh khối, gắn mi giả, xịt nước hoa tới mức con mèo trong nhà hắt hơi liên tục. Cô soi gương rồi tự gật đầu:— “Hôm nay không ai yêu mình thì chắc tại họ mù.” Bước hai: Chọn địa điểm có trai đẹp. Theo thống kê cá nhân của Hương, quán cà phê càng đắt thì trai đẹp càng nhiều. Cô gọi một ly nước tên tiếng Anh dài tới mức nhân viên phải hỏi lại ba lần. Bước ba: Tạo sự chú ý tự nhiên. Hương giả vờ chăm chú đọc sách. Nhưng vì sách mua chỉ để chụp hình nên cô cầm ngược gần mười phút mới phát hiện. Đúng lúc đó, một anh chàng cực kỳ đẹp trai ngồi xuống bàn bên cạnh. Tim Hương đập mạnh như trống trường giờ ra chơi. Bước bốn: Tạo tương tác. Cô cố tình làm rơi cái muỗng. Anh kia không nhìn. Cô làm rơi tiếp cái nĩa. Anh kia vẫn im lặng. Tới lần thứ ba làm rơi điện thoại, anh chàng mới quay qua hỏi:— “Bạn cần mình gọi cấp cứu không?” Hương cười ngượng:— “Không… mình chỉ đang cố có người yêu thôi.” Anh kia bật cười lớn:— “Vậy chúc mừng, ít nhất bạn đã gây chú ý thành công rồi đó.”
Mặt Mũi Gì Giờ Này Nữa
Lan đang ngồi trong quán cà phê quen thuộc thì bất ngờ thấy một anh chàng cực kỳ đẹp trai ngồi bàn kế bên. Anh mặc áo sơ mi trắng, đeo kính, vừa nhìn điện thoại vừa uống cà phê như nam chính phim Hàn Quốc bước ra đời thật. Lan lập tức chỉnh lại tóc, ngồi thẳng lưng và bắt đầu “triển khai kế hoạch”. Đầu tiên, cô giả vờ cười lớn khi đọc tin nhắn dù chẳng ai nhắn gì thú vị. Thấy anh kia vẫn không nhìn, cô tiếp tục đổi sang giọng nói nhẹ nhàng hơn khi gọi nước: “Cho em một latte ít đường nha anh…” nhưng lỡ hồi hộp quá nên nói thành hai lần. Chưa dừng lại, Lan còn cố ý làm rơi cây bút xuống gần chân anh với hy vọng sẽ có cảnh “bốn mắt nhìn nhau”. Nhưng đời không như phim, anh chàng chỉ cúi xuống nhặt giúp rồi lịch sự nói:— “Hình như chị làm rơi tới cây thứ ba rồi đó.” Lan đỏ mặt cười ngượng, còn anh thì cuối cùng cũng bật cười theo. Ít nhất… cô đã thành công trong việc khiến anh chú ý.